PDA

View Full Version : tiểu sử Dung '' Hà ''



trời ơi quên pass
11-08-2010, 06:40 PM
Thế “tam quốc” của giang hồ đất cảng bị phá vỡ bởi hai “nam tử” là Cu Nên và Lâm “già” sa lưới pháp luật hồi giữa thập niên 1990. “Thiên hạ” rơi vào tay một “cành liễu” có cái tên cũng rất dễ thương Vũ Thị Hoàng Dung, biệt danh Dung “hà”.

Với những chiêu thức tinh khôn và không lạm dụng bạo lực, thị đã xây dựng được một “đế chế” độc tôn, trật tự và khá an toàn cho thế giới tội phạm ở phố cảng. Nhưng quá khứ đó đã được thay bằng cảnh “hỗn mang” từ khi Dung “hà” chết. Vậy người đàn bà đó là ai?


Chân dung “ma nữ”
http://i959.photobucket.com/albums/ae76/nguyentung_01/images295863_dungha11.jpg áo xanh

Sinh trưởng trong một gia đình trung lưu có ba “ả tố nga” bên dòng sông Tam Bạc nước cả bốn mùa, Dung “hà” là út nhưng tính tình trầm lặng, lạnh lùng và quyết liệt nhất. Nhà ở phố Trạng Trình gần chợ, gần sông và gần bến xe nên tuổi dậy thì của Dung “hà” cũng là tuổi chập chững trong giới cướp giật móc túi ở Hải Phòng.

Cũng là kẻ đa tình nên mối tình đầu của Dung “hà” là một gã du côn ít tên tuổi nhưng phong nhã tên là Hùng “chim chích” ở chợ Sắt. Hùng “chim chích” trưởng thành qua các tăng tù “bất khuất” (những trại tù có nhiều tội phạm nguy hiểm) nên hắn có những hình xăm hoa mỹ trên người. Ngập vào ma túy nên bản lĩnh Hùng “chim chích” trở nên thấp hèn. Một người “chí lớn” như Dung “hà” thì không thể coi đó là “tri âm”.

Chia tay Hùng “chim chích”, Dung “hà” yêu một đại bàng đầy số má, đẹp trai và cũng tên là Hùng - Hùng “cốm”. Dung “hà” sẵn cơ mưu, nhìn xa trông rộng, không cầu lợi nhỏ, không chấp chuyện vặt nên đôi uyên ương vùng vẫy trong giang hồ với kẻ tung người hứng, kẻ đấm người xoa rất ý hợp tâm đầu. ...Một lần xuống tay làm chết người. Hùng “cốm” phải lãnh án tử hình

Hùng “cốm” lãnh án dựa cột bởi tội giết người. Hận vì tình vỡ cộng với máu giang hồ, Dung “hà” tổ chức một cuộc cướp tù với kế hoạch cực kỳ táo bạo, công phu và đầy mưu mẹo.

Quà tiếp tế được giấu một quả lựu đạn sẽ tìm một phương án khả dĩ nhất để đưa vào tới tay Hùng “cốm”. Một chiếc xe tải rách nát chuyên chở bắp cải, su hào sẽ đến gần cổng trại giam. Lựa thời điểm, Hùng “cốm” sẽ dùng lựu đạn cướp khóa, khống chế quản giáo, tháo thân. Lựu đạn cay, hỏa mù và các phương tiện đánh lạc hướng sẽ được đám đệ tử phát huy. Xe tải chở Hùng “cốm” phóng thẳng.

Hàng chục xe máy, công nông, xe thồ... sẽ có nhiệm vụ cản đường tại những trục chính đã được tính rằng xe công an có thể rượt đuổi. Hùng “cốm” chạy ra bờ biển. Xuồng nhỏ, xuồng lớn , phục sẵn tại các điểm hẹn sẽ đưa kẻ đào tẩu đến phao số không và đi Hong Kong. Các tình tiết ngoại phạm, các phương án xóa dấu vết... được tính toán từng chi tiết.

Tuy nhiên kế hoạch bất thành. Người tình vẫn phải đền tội nhưng Dung “hà” đã khiến tất cả những tên côn đồ hữu dũng vô mưu hay những kẻ to mắt sợ ma phải cúi đầu bởi không chỉ vì lá gan, mưu sâu mà cả vì là liệt nữ hành hiệp “trọng nghĩa” hơn bất kỳ một đại ca nào.

Câu chuyện trên không được Công an Hải Phòng xác nhận nhưng nó đã trở thành một “huyền thoại” trong giới giang hồ đất cảng. Trong tất cả những trùm giang hồ Hải Phòng trong ba chục năm qua thì Dung “hà” được tôn trọng, nể vì nhất. Điều đó khiến đàn em thị trung thành nhất và đông đảo nhất.

Để được như vậy, Dung “hà” luôn tỏ ra độ lượng, thưởng phạt phân minh “ân đức” bao trùm lên thế giới giang hồ. Thị luôn tránh va chạm với dân thường bằng bạo lực. Trái lại, trong con mắt nhiều người, thị còn là một người đàn bà tốt bụng, hảo tâm. Đối với khu xóm, ai hoạn nạn ốm đau, thai sản đều được thị thăm hỏi, quà cáp.

Ngày lễ tết hay đi du lịch, chùa đền về, thị thường chia lộc, chia vui với bà con khu phố. Năm 1995, khi Dung “hà” bị công an bắt, có tới 45 người dân là bà con cùng khu phố thị ở đã viết đơn kêu oan cho Dung “hà”.

Không nuôi gái bán dâm, không ma túy, không đòi nợ thuê, không buôn lậu hay vận tải mà Dung “hà” chỉ tập trung “thâm canh” bằng cờ bạc và "làm luật" ở một vài khu chợ, bến bãi. Lựa chọn những ngạch làm ăn này vừa nhẹ nhàng, vừa ít va chạm lại thu nhập cao nên thị mở nhiều sòng bạc ở nhiều địa chỉ khác nhau. Tuy nhiên sới bạc tại nhà vẫn là qui mô nhất với đại gia đình tham gia.

Một mình điều hành cả một hệ thống khép kín từ cho vay nặng lãi, cầm đồ đến tổ chức cờ bạc, bảo kê... Dung “Hà” giàu lên nhanh chóng. Trong khi, những sòng bạc, như cái bẫy chết người, đã gieo rắc bi kịch cho rất nhiều gia đình.

Không phải là những câu chuyện đồn đại trong giới giang hồ mà Công an Hải Phòng, trong những nỗ lực điều tra vượt bậc, sau này đã lật lại hồ sơ về những con bạc, sau khi thua cháy túi tại những công ty cờ bạc do Dung “Hà” tổ chức đã phải tự vẫn một cách thảm thương hoặc phải vào tù do đi cướp của, giết người, lừa đảo… để lấy tiền gỡ bạc. Vừa biết cách vung tiền lại vừa biết cách lấy đao búa để thị uy, dằn mặt nên các công ty cờ bạc của Dung “Hà” đã tồn tại trong một thời gian khá dài ở đất Cảng khiến nhiều người cho rằng, Dung “Hà” là một thế lực ngầm không thể triệt phá…


Một hệ thống canh gác đã được Dung “Hà” thiết lập khá cẩn mật và chuyên nghiệp. Con ngõ 23 Trạng Trình là một con ngõ nhỏ và chỉ có duy nhất một lối vào. Đám “ong ve” được "chị Dung" tin cẩn cho làm "chim lợn" rải khắp phố Trạng Trình nhưng dày đặc nhất là ở đầu ngõ 23. Bất kể người lạ mặt nào xuất hiện mà muốn vào nhà “chị Dung” là lập tức bị đám “ong ve” này ra lục vấn và sẵn sàng gạt lại tất cả những ai lạ mặt, kể cả con bạc lần đầu vào sới để đảm bảo, không có bất kỳ người lạ mặt nào có thể lọt được qua vòng canh phòng cẩn mật này.

Tuy đám “ong ve” làm thế nhưng Dung “Hà” vẫn chưa yên tâm. Vì thế, ngoài đám "chim lợn" này, Dung “Hà” còn thiết kế thêm một hệ thống chuông báo động để đề phòng những trường hợp đặc biệt. Từ sới bạc có một hệ thống chuông được nối sang nhà của chị ruột Dung trên tầng 2 của nhà số 32 Trạng Trình, chỉ cách nhà Dung có một quãng ngắn. Khi có bất kỳ một dấu hiệu nào chứng tỏ công an xuất hiện là lập tức chuông reo và chỉ trong phút chốc mọi hoạt động cờ bạc trong sới sẽ dừng, không còn dấu vết gì hết.

Trong sới bạc Dung “Hà”, hình thức đánh bạc chủ yếu là xóc đĩa. Sát phạt kiểu này vừa tạo ra sự cuốn hút với người chơi, vừa xác định kết quả được - thua một cách nhanh nhất, lại vừa dễ tẩu tán tang vật khi bị công an phát hiện. Dung “Hà” cũng nhiều lần trực tiếp ngồi xóc cái.

Nhưng ở sới bạc của Dung “Hà” không chỉ có hoạt động cờ bạc mà là một hệ thống khép kín bao gồm cả cho vay nặng lãi, cầm đồ ngay trên chiếu bạc. Dung “Hà” là trùm của tất cả hệ thống này. Vì vậy, số tiền lợi nhuận thu được ở sòng bạc, ngoài số tiền vào cửa mà tất cả các con bạc đều phải nộp cho nhà cái khi đặt chân tới đây còn là những khoản lãi khổng lồ từ việc cho vay nóng và cầm đồ với lãi suất cắt cổ.

Bởi thế mà kể từ khi mở sòng bạc, Dung “Hà” trở nên giàu có một cách nhanh chóng. Thời đó, chưa có nhiều ôtô riêng như bây giờ nên để phân biệt đẳng cấp giàu nghèo chỉ là xe máy và Dung “Hà” đã sắm cho mình một chiếc xe máy Ringbell loại xịn nhất. Các đệ tử của Dung “Hà” cũng được “chị” sắm cho cả dàn xe xịn. Có tiền, Dung cũng được tiếng là chơi đẹp với đám “ong ve”. Những đứa phục vụ tại nhà đều được chị nuôi ăn sung mặc sướng. Đứa nào chẳng may bị bắt đều được chị thăm nuôi, tiếp tế đầy đủ. Miễn sao, khi “chị” cần là sẵn sàng đao búa.

Đám giang hồ Hải Phòng ngày ấy đồn rằng, trong đám đệ tử, có một cô gái được Dung “Hà” đặc biệt yêu chiều. Cô này da trắng, tóc dài tha thướt, chân dài miên man và trẻ hơn Dung “Hà” chừng dăm tuổi. Cô này không phải dân đao búa, cũng không phải là loại trộm cắp, bụi đời mà là con nhà tử tế, có nhan sắc nhưng đua đòi, thích nổi nên chập với Dung “Hà”. Đi đâu Dung “Hà” cũng cặp với cô này như hình với bóng. Dân chơi Hải Phòng thời ấy đã quá quen với hình ảnh Dung “Hà” tóc ngắn như đàn ông, trang phục cũng như đàn ông, điều khiển xe máy Ringbell lạng lách trên đường phố. Phía sau là một cô gái cao hơn Dung “Hà” cả một cái đầu, tóc dài tha thướt, xõa che nửa mặt ngồi ghì sát lấy Dung “Hà”, ôm eo thật chặt.

Hôm Dung “Hà” bị đưa ra xét xử, cô gái này đến tòa rất sớm, ngồi một góc ôm mặt khóc nức nở. Giang hồ Hải Phòng thời đó gọi cô gái này là "người tình của chị". Tình yêu đồng tính đó, chả biết có đúng không, nhưng thấy giang hồ Hải Phòng tỏ ra vị nể cô gái này còn hơn cả "chị Dung".



Dung “Hà” vung tiền ra và đây cũng là cách để cho sới bạc được an toàn cùng với hệ thống canh phòng của đám "chim lợn". Các con bạc tới chơi ở sới của Dung thời ấy dường như yên tâm hoàn toàn: vừa không sợ bị công an bắt bởi hệ thống canh phòng quá cẩn mật, vừa không lo bị cướp vì giang hồ Hải Phòng có uống thuốc liều cũng chả dám bén mảng đến nhà "chị Dung" mà làm ăn.

Một luật bất thành văn đã được Dung “Hà” bắt các đệ tử phải duy trì trong sới. Ấy là tất cả các con bạc đã đến chơi ở nhà "chị" nếu thua thì cũng sẽ được chị cho chút tiền tiêu vặt và gọi xích lô đến tận cửa đón về nhà; còn nếu thắng thì ngoài chuyện cho xe đến đón, "chị" còn cắt cử một đệ tử đi kèm, áp tải sô tiền thắng bạc về tận nhà an toàn.

Luật của Dung “Hà” là vậy nhưng trớ trêu là đám đệ tử được giao việc áp tải người thắng bạc hầu hết rơi vào tình cảnh... thất nghiệp vì đã vào sới nhà Dung các con bạc đều ra về cháy túi. Sau những canh bạc ở nhà Dung “Hà” là đầy rẫy những bi kịch giáng xuống nhiều gia đình. Công an TP Hải Phòng sau này khi lật lại hồ sơ về hoạt động tổ chức đánh bạc của Dung “Hà” đã tìm thấy rất nhiều nhân chứng với những số phận bi thảm sau khi họ đã rơi vào cái bẫy cờ bạc của Dung “Hà”.

Sau khi triệt phá hàng loạt băng nhóm tội phạm có tổ chức, năm 1995 Công an Hải Phòng bắt Dung “hà” về tội tổ chức đánh bạc và lãnh án 7 năm tù giam. Sau bốn năm thụ án, Dung “hà” được đặc xá. “Binh lực” và tiền bạc vẫn mạnh nhưng cửa làm ăn ở Hải Phòng đã hết, Dung “hà” tìm vào Sài Gòn và đã bị Năm Cam cho người hạ sát.

Sài Gòn thẳng tiến ...
Tháng 10-1998, Dung “hà” di cư vào TP HCM “làm ăn” và được ông trùm Năm Cam nâng đỡ, cho mở sòng bạc tại 17 Bùi Thị Xuân, quận 1. Dung cũng có quan hệ với một giang hồ đất Bắc vào Nam là Nguyễn Tuấn Hải, thường gọi là Hải “bánh”.

Trong băng nhóm của Hải “bánh” có một số kẻ tâm phúc là Hưng “phi nhon”, Trường “xoăn”, Long “tây”… Nhóm Hải “bánh” được Năm Cam giao bảo kê vũ trường Phi Thuyền và nhận “lương” mỗi tháng 10 triệu đồng. Ngoài ra, Hải còn được Năm Cam cho tiền mở tiệm cắt tóc thanh nữ Vân’S tại phường Bến Thành, quận 1 để che giấu hoạt động bảo kê.
Tuy được Năm Cam giúp đỡ nhiều nhưng để bành trướng thế lực đám giang hồ từ Hải Phòng vào, Dung “hà” đã coi Năm Cam chẳng ra gì, liên tục yêu sách, quậy phá việc “làm ăn” của băng nhóm do Năm Cam chỉ huy, trong đó có Hải “bánh”

đêm 29/9/2000 tại vũ trường Phi Thuyền mở tiệc sinh nhật Năm Cam , Dung '' Hà '' đã gởi cho Năm Căm 1 cái bánh kem có chuột chết bên trong , sau đêm đó Năm Cam tức giận đến mức ăn không ngon, ngủ không yên. Công cuộc kinh doanh của “ông trùm” đang ngon trớn thì bị một con tiểu yêu phá phách. Hắn đã nghĩ đến việc "cần phải trừ khử mẹ già đất Cảng" và thời cơ sử dụng Hải “Bánh” vào việc lớn đã đến.

Năm Cam giả bộ nhiều lần điện thoại cho Hải “Bánh” than vãn về Dung “Hà” với giọng điệu gay gắt. Khi biết Hải “Bánh” đã hiểu ý mình thì, Năm Cam gọi điện liên tục cho Hải “Bánh” và chửi thề trong điện thoại: "Đ.M anh không thể chịu đựng được nữa em biết không... anh không muốn nhìn thấy mặt con Dung “Hà” nữa... anh muốn nó "biến khỏi" mảnh đất này - Năm Cam dằn giọng".

Sau đó Năm Cam đã trực tiếp gặp Hải “Bánh” và ngầm chỉ đạo cho Hải “Bánh” giết Dung “Hà”: "Từ giờ đi đâu em cũng phải mang theo súng". Hải “Bánh” thừa hiểu, Năm Cam nói thế nghĩa là chỉ thị cho Hải “Bánh” phải lấy mạng Dung “Hà”.

Lúc này Hải "Bánh" có rất nhiều đàn em bị Cơ quan điều tra Việt Nam truy nã đã lẩn trốn sang các nước Đông Âu như Đức, Nga... Bọn chúng vẫn sống bằng nghề "bảo kê" cho các doanh nhân mới người Việt làm ăn ở nước ngoài và luôn có mối liên hệ với Hải "Bánh". Nhận được "lệnh" của ông trùm, Hải "Bánh" thừa biết, nếu đàn em trong nước ra tay thì sớm muộn gì Công an cũng lần ra. Vì thế hắn đã điều động hai tên đàn em từ Nga về Việt Nam hạ sát Dung “Hà”. Kế hoạch này được Hải “Bánh” giữ kín cho đến khi thành án và đưa lên Trại cải tạo Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai thì Hải “Bánh” mới tiết lộ với chúng tôi trong một lần cao hứng.


Trong lúc hai tên đàn em Hải “Bánh” từ Nga bay về Việt Nam để thực hiện việc lấy mạng Dung “Hà” thì Năm Cam tỏ ra nôn nóng và không kiềm chế được nên gặp Hải “Bánh” càm ràm về vụ Dung “Hà”: "Chú đã nhận việc của anh rồi mà sao không thực hiện... Đ.M. không thì phá banh luôn đi có gì liên quan đến pháp luật thì để anh lo ... em làm sao thì làm miễn là anh không còn nhìn thấy nó...".

Hải “Bánh” báo cáo việc hắn đã điều hai tên đàn em từ Nga về và sẽ ra tay trong ngày một ngày hai, Năm Cam thừa biết Hải “Bánh” sẽ sớm xử Dung “Hà” nên hắn ranh ma hẹn hôm sau đi ăn cơm trưa với Hải "Bánh". Chẳng ngu gì mà đi ăn trưa với tên giết người để "lạy ông tôi ở bụi này", sáng hôm sau, Năm Cam gọi điện lại cho Hải “Bánh” nói là phải đi Nha Trang có việc gấp để tạo chứng cứ ngoại phạm và đánh lạc hướng điều tra của cơ quan luật pháp. Sau đó Năm Cam tiếp tục gọi nhiều cuộc điện thoại liên lạc với một số bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy để xin nhập viện và hắn đã làm thủ tục nhập viện thật.

Cùng thời điểm này, lúc nào bên cạnh Hải “Bánh” cũng có hai tên đàn em máu lạnh là Hưng "phi nhon" (Nguyễn Việt Hưng) và Trường "xoăn" luôn trung thành với Hải “Bánh”, cả hai sẵn sàng thực hiện việc giết người nếu Hải “Bánh” bật tín hiệu. Việc Năm Cam la rầy Hải “Bánh” làm Hải “Bánh” bực dọc và một lần không kiềm chế được, Hải “Bánh” đã thổ lộ với hai tên đàn em Hưng "phi nhon" và Trường "xoăn" việc Năm Cam chỉ đạo lấy số Dung "Hà".

Đêm 1/10/2000, Minh "sứt" điện thoại cho Dung "Hà" hẹn đến nhà Dung "Hà" bàn việc cần. Gội đầu xong, Dung "Hà" vẫn chưa thấy Minh "sứt" tới, do nóng ruột, Dung "Hà" mất cảnh giác một mình ra trước cửa nhà số 17 đường Bùi Thị Xuân, phường Bến Thành, quận 1, TP HCM vừa hong tóc cho khô, vừa đợi Minh “sứt”.

Gần nửa đêm, Minh "sứt" chở vợ hai, tên là Nguyễn Thị Nghiệp, đến gặp Dung "Hà". Cả ba ngồi luôn ngoài đường nói chuyện. Trời xui đất khiến thế nào, Hưng "phi nhon" và Trường "xoăn" đi chơi về ngang qua đường Bùi Thị Xuân, thấy Dung "Hà" xuất hiện ngon quá, cả hai nghĩ tới thời cơ ngàn năm có một đã đến, phải lập công với đàn anh. Cả hai hộc tốc chạy về tâu với Hải “Bánh”. Hải “Bánh” không suy nghĩ lấy luôn điện thoại di động của mình cùng khẩu súng ngắn của Lưu Tấn Nhơn - Đằng “tây" gửi và đưa luôn chiếc xe Spacy của Anh Thư cho hai tên "tiểu yêu" chạy đi lấy số Dung "Hà".

Hai tên "tiểu yêu" chạy xe ra chỗ Dung "Hà" thì phát hiện Minh "sứt" đang bỏ đi ra cách xa chỗ Dung "Hà" ngồi để nghe điện thoại. Lúc này chỉ còn Dung "Hà" và chị Nghiệp đang ngồi tâm sự. Không bỏ lỡ thời cơ, Hưng "phi nhon" cầm lái chạy xe thẳng đến trước mặt Dung "Hà" dừng lại. Trường "xoăn" lạnh lùng rút khẩu súng ngắn trong bụng ra dí thẳng vào đầu Dung "Hà" siết cò. Sau tiểng nổ vang trong đêm vắng, Dung "Hà" ngã vật ra đường. Hai tên "tiểu yêu" tăng ga bỏ chạy ra đường Cách Mạng Tháng Tám mất hút.



Cuộc tiễn đưa màu tối

Vinh "lì" kê: "Lúc đó khoảng 9-10 giờ tối, bọn em đang chơi xóc đĩa ở phố Cát Dài thì một anh có điện thoại. Vừa nghe được mấy câu ông ấy rống lên như bò bị cắt tiết, ném điện thoại xuống chiếu, mặt không còn hạt máu: “Chúng mày ơi chị mất rồi! Chúng nó bắn chị Dung chết rồi!”.

Cả chiếu bạc hơn 40 người nháo nhác như gà mất mẹ. Một anh già có vẻ cứng bóng vía nhất quát lên: “Ai bảo mày? Ai nói chị chết?”. Liên tục những cuộc điện thoại gọi đến gọi đi. Nhiều tiếng khóc thảm như trẻ con".

Đêm ấy, thành phố Hải Phòng như không ngủ. Tiếng khóc, tiếng chửi, tiếng bàn tán xì xào lẩn khuất khắp nơi trong thành phố. Ngôi vị cao nhất của giang hồ đất cảng đã chết không một lời trăng trối, đã bị hạ sát bởi một kẻ lạ mặt giữa lúc thị đang ngự trị giữa bầy đàn đệ tử. Lúc đó lòng thương xót và cơn uất hận của đám ong ve ngùn ngụt như lửa nhưng tất cả đều không biết ai là thủ phạm.

Thậm chí ban đầu ngay những đệ tử tháp tùng Dung “hà” vào Sài Gòn cũng không biết ai là kẻ chủ mưu hại Dung “hà”. Nhiều đầu lĩnh Hải Phòng đã thu xếp vào Nam đòi nợ máu nhưng không thể lên đường vì không rõ đối thủ. Vinh “lì” nói không biết là do quá khôn ngoan hay may mắn mà Năm Cam đã không lộ diện giết Dung “hà”.

Bởi nếu giang hồ đất cảng biết điều đó sớm thì dù Năm Cam có nhiều tiền và hùng mạnh đến đâu chắc chắn cũng không thể tránh khỏi 1 cái chết thảm

Thi thể Dung “hà” đã được tắm gội, khâm liệm, cúng tế bằng những nghi thức trang trọng và ngay lập tức được đưa vào quan tài kẽm chở về Hải Phòng trong chuyến bay sớm nhất. Giang hồ đất cảng đã tiễn đưa “người chị” đoản mệnh về nơi chín suối bằng một đám tang kỳ quái chưa từng có ở VN.

Từ mờ sáng trên các tuyến phố lớn và đại lộ huyết mạch từ khu trung tâm thành phố (bến xe Tam Bạc, gần phố Trạng Trình, nhà Dung “hà”) dẫn ra nghĩa trang Ninh Hải nằm ở ngoại ô hướng đông nam đã xuất hiện hàng dãy dài những thanh thiếu niên nam khôi ngô tuấn tú mặc đồng phục comlê đen, kính đen, cài dải tang trên áo đứng nghiêm cẩn dọc hai bên để dẹp đường, cấm tất cả các loại xe hoạt động.

Tiếng trống phách, thanh la vang lên não nuột nhưng rất ồn ã từ phố Trạng Trình. Đi đầu đám tang là những cô bé, cậu bé mặc đồ trắng, cầm cờ, hoa, câu đối đi chậm rãi, ngay ngắn. Phía sau họ là một cái kiệu gỗ có ảnh người chết, bát hương và một số đồ cúng tế do những người đàn ông lực lưỡng cáng trên vai.

Vòng xung quanh kiệu là rất đông nhà sư, thầy cúng, ông đồng bà cốt vừa đọc kinh, lần hạt, nhảy múa và hát. Phía sau là những đoàn người trong tang phục đen mà chủ yếu là đàn ông với rất nhiều vòng hoa lớn. Hai bên đường là hai hàng xe hơi màu đen toàn loại sang trọng rì rì lăn bánh theo bước chân người.

Một chiếc quan tài phủ hoa rực rỡ được công kênh bằng những cánh tay người cao vút trên đầu. Đám tang ngày một thêm đông, người đưa ma kéo dài hàng cây số. Các loại phương tiện lớn nhỏ đều phải dừng lại dưới sự chỉ huy của những thanh niên mặc đồ đen. Dân đổ kín hai bên phố và theo chân quan tài đi nhiều tiếng đồng hồ ra tới nghĩa trang.

Tất cả những tên du đãng ở Hải Phòng lúc đó, dù trong đời chưa một lần được “chị” biết đến, thậm chí chưa được nhìn thấy “chị” cũng tự nhận mình là em, là cháu Dung “hà” mà khóc lóc thảm thiết...

Đám tang qui mô, long trọng và kỳ lạ chưa từng thấy ở thành phố này do một đại ca đầy danh tiếng ở Hải Phòng cũng đang lập nghiệp ở Sài Gòn là Minh “sứt” đạo diễn (Minh “sứt” nguyên là công an Hải Phòng, sau bị đưa ra khỏi ngành, vì buôn ma túy hắn bị Tòa án nhân dân TP.HCM xử chung thân).

Vinh “lì” giải thích: do kính trọng Dung “hà”, do muốn lấy uy tín ở Hải Phòng nên Minh “sứt” muốn “chia sẻ” mất mát ấy với huynh đệ quê nhà. Và “chia sẻ” ấy chưa được bao lâu thì đến lượt Minh “sứt” vào tù, nhận mức án suốt đời sau song sắt.

Vì sao mảnh đất này lại không ngừng sinh ra những quái kiệt giang hồ? Vì sao hiện nay một bộ phận giới trẻ hứng thú với lẽ sống tội lỗi và chạy theo những thang “giá trị đen”? Cuộc trò chuyện với thượng tá Dương Tự Trọng, trưởng Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an thành phố Hải Phòng.